Khi tiết trời vào đông, ngoài ải nước cạn cỏ úa, nếu gặp được chút sắc xanh kiên cường thì lại càng thêm phần đáng mừng. Ba người dắt ngựa dừng chân bên một nguồn nước, từ đây đi thẳng về phía bắc ba ngày đường nữa là có thể thấy tòa thành lợp ngói kia. Từ Phượng Niên ngồi xổm xuống, vốc một bụm nước vỗ lên mặt, rồi thở hắt ra một hơi.
Tùy Tà Cốc không rành binh sự, thuận miệng hỏi: “Đầu óc của đám Bắc man tử này úng nước rồi hay sao, tại sao không đóng quân ở biên giới vào đầu thu? Trong lịch sử, chẳng phải đám man tử du mục sống trên lưng ngựa, nay đây mai đó này đều tràn vào Trung Nguyên cướp bóc mùa màng vào mùa thu sao? Đến mùa đông giá rét căm căm thì còn cướp được cái thá gì nữa?”




